.
 .

Chia sẻ & cảm nhận

Bài viết của bạn Hương Nhu (https://www.facebook.com/huong.nhu.12) đăng ngày 28/9/2015

Vào 1 sáng cuối tuần đẹp trời như bao buổi sáng, quán café đèm đẹp, giọt café thơm thơm, và cuốn sách Phương Đông lướt ngoài cửa sổ của tôi vẫn đọc chưa quá nửa. Bần thần, tôi quay sang người ngồi bên thẽ thọt: Anh, em muốn ngắm hoa dã quỳ. Người đàn ông của tôi, may thay, chàng đồng ý vô điều kiện. Và kèm thông tin: anh sẽ cho em cảm nhận một Đà Lạt khác những gì em biết trước đó. Hồi hộp!
Thành phố này quyến rũ tôi quá đỗi, cái lạnh vuốt ve mơn trớn trên tóc, trên da, dã quỳ vàng rực trong cái nắng lành lạnh, và quán café yêu thích của tôi vẫn tím lịm trên mặt nước chiều xanh mướt. Bình yên quá, tôi tựa vào vai anh để để cảm nhận cái lạnh ngọt ngào. Và bờ vai của tôi, anh ngồi im như thế để bóng chiều trượt nhẹ qua vai hai đứa.
Tôi yêu Đà Lạt, tôi thích cái lạnh phảng phất, thích những con dốc thoai thoải, và cảnh lúc nào cũng đẹp như tranh vẽ. Anh chở tôi dạo những cung đường ngoằn ngoèo xanh mướt trên cái xe không thể ngầu hơn. Thỉnh thoảng tôi đòi lái thử một đoạn, mà giời ạ, chân tôi không thể dài như chân anh, cộng với việc phải nhớ bóp thắng tay này, thả tay côn từ từ trước khi dừng, và hàng tá những thứ khó nhớ khác so với ngồi 1 cái xe máy thông thường làm tôi cụt hứng. Dẫu vậy, cầm lái 1 cái xe cứng đầu trên những con đường vắng thênh thang chỉ có cây và gió là cảm giác thú vị rất đáng để thử.
Thỉnh thoảng, tôi mong ước cuộc đời là những chuyến đi, để tôi có nhiều hơn những khoảnh khắc thong dong, bước bên cạnh người mang lại cho tôi cảm giác tin tưởng trong cái nắng nhẹ, gió nhẹ, và lạnh đủ để cần tay nhau. Tôi - bỗng dưng muốn cảm ơn cuộc đời!.
Anh dàn đồ ra trước hiên nhà để chuẩn bị BBQ dù chỉ có 2 đứa, tôi càu nhàu anh vẽ chuyện nhưng vẫn lăng xăng phụ này phụ kia, chạy ra chạy vào giữa bếp và khoảng sân phía trước để canh me anh vừa nướng xong cái gì thì nhanh chóng thử ^.^, rồi bày biện rượu vang ly tách trong phòng cứ như hai đứa đang sống trên đất Pháp mùa cuối thu. Tôi cứ ngỡ mình hiểu về anh rõ lắm nhưng không hoàn toàn vậy, tỉ như anh chọn cái homestay này chứ không phải khách sạn sang chảnh như sở thích của tôi. Một homestay có 2 phòng ngủ, có phòng khách và bếp đầy đủ, kèm với mấy khoản hỗ trợ linh tinh như vụ anh đang nướng BBQ ngoài kia. Tôi cứ ngỡ đây là căn hộ của mình ở TP. Rộng rãi và riêng tư. Thích cực !

Ôi, tình yêu của tôi, tôi thích những bất ngờ, và chỉ những bất ngờ thú vị. Sẽ không biết phía trước là gì, đoạn đường chúng ta bước cùng nhau sẽ dài hoặc ngắn, nhưng hạnh phúc hiện tại này, tôi luôn trân trọng, khoảnh khắc này, sẽ là ký ức đẹp.

Thành phố đẹp, trai đẹp, đồ nướng ngon, chẳng mong gì hơn thế.

---------------------